Mặt trời bướng bĩnh
Em cứ như ánh mặt trời bướng bĩnh. Mãi chói lòa, cuốn hút kẻ thiêu thân Nhưng em hỡi, mặt trời đầy hấp dẫn Mãi cháy sáng và có biết chăng rằng? Bởi lòng tin và tình yêu bất tử Của anh đây, làm sáng rực cả mặt trời Em yêu ơi, thiêu thân đầy ngu ngốc Khi lụi tắt liệu có còn thiêu thân Nhưng em luôn có tình yêu vững chắc Có bờ vai để chia sẽ ngọt bùi Em hãy ngã vào lòng anh khi vụt tắt Anh sẽ làm cho ánh sáng kia rực màu Rồi khi ấy bao thiêu thân vây lấy Hãy yên tâm luôn có anh trong lòng Là năng lượng cho em luôn bừng sáng Đốt thiêu thân, thắp sáng trái tim hồng. Nguyễn Lịnh Quang Onsite 2008