CỔ MỘ HỒI 1: NIÊM PHONG TRĂM NĂM VÀ MẢNH GHÉP TỪ QUÁ KHỨ
Ở rìa phía tây làng Cổ Lập, nép mình dưới rạn đá vôi sừng sững, có một cái giếng khô bị cô lập qua nhiều thế hệ. Miệng giếng không xây bằng gạch nung thông thường mà đẽo từ đá nguyên khối, bên trên bị đè chặt bởi một phiến đá xanh hình bát giác, chằng chịt những sợi xích sắt to bản đã hoen gỉ theo thời gian.
Người già trong làng luôn răn dạy con cháu: "Giếng không đáy, động vào ắt rước họa diệt vong."
Suốt cả thế kỷ, dù mưa bão hay hạn hán, không ai dám bén mảng đến gần, và kỳ lạ thay, chưa từng có ai nghe thấy tiếng vọng nào dội lại từ đáy sâu hun hút ấy.
Nhưng đối với Thiên, mọi truyền thuyết hoang đường đều chỉ là tấm màn che đậy những sự thật lịch sử chưa được giải mã.
Thiên sinh ra và lớn lên ở làng, nhưng niềm đam mê cổ vật đã thôi thúc anh rời quê để theo đuổi ngành khảo cổ học. Suốt bốn năm ròng, anh làm trợ lý đắc lực cho Giáo sư Trần Viết – một học giả kỳ cựu chuyên nghiên cứu về các nền văn minh ngầm cổ xưa tại bán đảo Đông Dương.
Bước ngoặt xuất hiện trong một đợt khảo cứu bản dập bia đồng và da thú cổ có niên đại ước tính trên hai nghìn năm vừa được phục chế từ một hang động đá vôi hẻo lánh.
Khi dùng kính phóng đại quang học quét qua góc rìa tấm bia, Thiên chết lặng: hoa văn uốn lượn hình nhật nguyệt giao thoa và đồ hình bát giác trên bản dập giống hệt những ký tự mờ ảo bị thời gian bào mòn trên nắp giếng làng Cổ Lập. Bản thảo ghi lại rằng vào thời kỳ hỗn mang, một vương triều bí ẩn đã cho xây dựng một công trình khổng lồ dưới lòng đất để cất giữ một bí mật quốc gia trước khi sụp đổ.
Chiếc giếng cạn ở rìa làng thực chất không phải là giếng nước, mà là "Thông Phong Thần Khẩu" – một cửa xả áp suất và thông khí thẳng đứng dẫn vào hành lang ngoài của khu cổ mộ. Trước khi đột ngột lâm bệnh nặng, Giáo sư Trần chỉ kịp nắm chặt tay Thiên dặn dò: "Niêm phong ấy không phải trừ tà ma, mà là một cơ quan khóa cơ học thuần túy. Bên dưới có cấu trúc áp suất đặc thù, nếu mở sai cách, cả vùng địa tầng sẽ sụp đổ."
Quyết không để phát hiện này chìm vào quên lãng, Thiên âm thầm trở về làng, tập hợp một đội thám hiểm gồm những người anh tin tưởng nhất:
- Hoàng: Bạn thân thời niên thiếu của Thiên, một kỹ sư địa chất và cơ khí giàu kinh nghiệm thực địa, người phụ trách hệ thống cảm biến, tời cáp và phân tích cấu trúc vách đá.
- Thảo: Bác sĩ thực địa kiêm chuyên gia sinh tồn hang động, người am hiểu sâu sắc về độc chất học và vi sinh vật yếm khí dưới lòng đất sâu.
- Chú Bảy Lực: Thợ săn trầm kỳ cựu của vùng, người nắm rõ từng hang hốc, khe nứt và mạch ngầm quanh chân núi đá vôi.
Thiên dùng cọ mềm quét dung dịch phản quang chuyên dụng lên bề mặt phiến đá bát giác. Dưới ánh đèn tia cực tím, các rãnh chạm khắc cổ xưa dần hiện lên rõ rệt. Không phải bùa chú ma quái, đó là một sơ đồ chuyển động bánh răng
"Đây là cơ cấu chốt đối trọng bằng thủy ngân và đá hoa cương", Thiên thì thầm, ánh mắt rực sáng. "Nếu phá xích sắt bằng lực thô bạo, chốt hãm sẽ gãy và khóa chết miệng giếng mãi mãi."
Dưới sự chỉ dẫn của Thiên, Hoàng dùng kích thủy lực nâng nhẹ góc then chốt để giải tỏa lực nén, trong khi Thiên dùng dụng cụ chuyên dụng xoay nhẹ ba điểm khuyết trên mặt đá. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ lòng đá sâu, tiếp theo là âm thanh rầm rì chuyển động của ròng rọc ngầm ngàn năm tuổi. Phiến đá xanh nặng hàng tấn từ từ trượt sang bên, để lộ miệng giếng đen ngòm, sâu hun hút như một miệng vực nuốt trọn ánh sáng.
Hoàng lập tức bật máy đo khoảng cách laser rọi thẳng xuống. Màn hình điện tử nhảy liên tục: 50m... 100m... 200m..., rồi bất ngờ hiện lên ký hiệu lỗi vô cực.
Đáy giếng sâu vượt xa khả năng quét của máy tầm gần.
Đúng lúc đó, một luồng gió lạnh buốt thốc ngược từ lòng giếng lên mặt đất, mang theo mùi ẩm mốc của đá ngàn năm và một âm thanh rít dài ghê rợn như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ đang thức giấc.
Cùng lúc, chiếc đồng hồ đo khí độc trên tay Thảo bắt đầu phát tín hiệu bíp bíp dồn dập.
Thiên ghé sát mép vực, rọi chiếc đèn pha công suất lớn xuống màn đêm đặc quánh. Ở nơi sâu thẳm mà tia sáng bắt đầu bị bóng tối bẻ gãy, anh chợt nhìn thấy một đốm sáng màu lam kỳ dị khẽ chớp tắt một lần... rồi biến mất hoàn toàn vào cõi mịt mù.
Nhận xét