CỔ MỘ HỒI 14: LIÊN HOA ĐỒNG ĐEN VÀ ẢO ẢNH SINH HỌC

Mùi hương ngọt lịm phảng phất trong không khí tựa như hương hoa quỳnh nở rộ trong đêm thanh vắng, len lỏi qua từng khe hở nhỏ nhất của bộ đồ bảo hộ. Những hạt bụi phấn phát sáng li ti bồng bềnh trôi trên mặt nước huỳnh quang ngọc bích, tạo nên một khung cảnh huyền ảo tựa chốn bồng lai tiên cảnh.


Thế nhưng, chiếc máy đo khí cầm tay trên ngực Thảo bỗng rung lên bần bật, đèn tín hiệu đỏ nhấp nháy điên cuồng.


“Tất cả lùi lại! Không được tháo mặt nạ!” Thảo hét lên, giọng đanh thép. “Đó là scopolamine tự nhiên kết hợp với độc tố thần kinh chiết xuất từ cây cà độc dược ngàn năm và bào tử nấm cộng sinh kỵ khí! Loại phấn hoa này có khả năng thẩm thấu qua niêm mạc mắt, làm tê liệt vỏ não và kích hoạt trạng thái mộng du cực độ!”


“Những đóa hoa sen đồng đen kia... chúng là van nhiệt cơ học!” Thiên lập tức nhận ra cơ chế.


“Cánh hoa được rèn từ hai lớp kim loại có hệ số giãn nở nhiệt khác nhau – công nghệ lưỡng kim (bimetallic strip) cổ đại! Khi ánh đèn công suất cao của chúng ta rọi vào, bức xạ nhiệt làm cánh hoa uốn cong mở ra, giải phóng các túi khí nén chứa bột độc bảo quản bên trong nhụy hoa!”


Nhưng lời cảnh báo đã hơi muộn đối với Hoàng.


Trong cú ngã ở bàn cờ đá hồi trước, lớp gioăng cao su bên mép kính chắn gió của Hoàng đã bị nứt một khe nhỏ. Đôi mắt Hoàng bỗng dại đi, con ngươi giãn to mất hết tiêu cự. Anh buông thõng khẩu súng bắn cáp, trên môi nở một nụ cười mơ màng kỳ lạ:

“Mẹ... mẹ đang nấu cơm ở đầu làng kìa... Cả làng đang đợi chúng ta về ăn giỗ...”


Hoàng lẩm bẩm bước từng bước vô hồn thẳng về phía mép hồ nước ngọc bích. Dưới chân anh, mặt nước phát quang xanh biếc tĩnh lặng như một tấm gương phẳng lì không một gợn sóng.


“Hoàng! Đứng lại!” Thiên lao tới ôm chặt lấy eo bạn giật ngược lại.


Nhưng Hoàng như bị ma xui quỷ khiến, vùng vẫy với một sức mạnh phi thường của kẻ đang rơi vào trạng thái hoang tưởng cấp tính. Một giọt nước ngọc bích vô tình bắn lên mũi giày bảo hộ của anh – chỉ trong vài giây ngắn ngủi, lớp da chịu mài mòn lập tức bị ăn mòn xèo xèo, bốc lên mùi khét lẹt.


“Nước hồ có độ kiềm cực cao (pH trên 13) kết hợp muối đồng sulfat bão hòa!” Thảo rút phăng ống tiêm tự động chứa dung dịch atropine đối kháng thần kinh, cắm thẳng qua lớp áo bảo hộ vào bắp đùi Hoàng rồi bóp cò.


Chất thuốc phát huy tác dụng cực nhanh. Hoàng co giật mạnh một cái, đồng tử co rút lại, anh ngã quỵ xuống thềm đá thở dốc, mồ hôi lạnh toát ra như tắm: “Trời ơi... tôi... tôi vừa thấy mẹ tôi đứng giữa hồ vẫy tay...”


“Tỉnh táo lại đi, đó là bẫy ảo giác sinh học!” Thiên vỗ mạnh vào vai bạn, đưa cho Hoàng chiếc mặt nạ dự phòng thay thế.


Trước mắt họ, hồ nước kiềm chết chóc rộng hơn năm mươi mét ngăn cách bờ đá với hòn đảo cẩm thạch trung tâm – nơi đặt cỗ Bích Ngọc Huyền Quan lấp lánh hào quang. Không có thuyền, không có cầu. Lối duy nhất để vượt qua là mạng lưới hàng chục đóa hoa sen bằng đồng đen đang dập dềnh trên mặt nước.


“Làm sao biết đóa sen nào chịu được tải trọng?” Hoàng ôm đầu đau nhức hỏi.


Thiên rọi đèn quét dọc theo các thân sen nhô lên khỏi mặt chất lỏng: “Nhìn kỹ các khớp nối dưới đáy cánh hoa! Những đóa sen đang xòe cánh nhả phấn hoa màu vàng kim đều gắn với chốt bẫy rỗng ruột và có lò xo gai ngầm bên dưới cuống; nếu giẫm lên, chốt sẽ sập và hất người xuống nước. Chỉ có những đóa sen có nhụy màu xanh xám của gỉ đồng patin là không có buồng nén, cuống của chúng là trục đồng đặc cắm thẳng xuống móng đá ngầm của đáy hồ!”


Bằng sự quan sát tỉ mỉ của một nhà khảo cổ dày dạn, Thiên vạch ra một lộ trình zíc-zắc gồm bảy đóa sen an toàn nối thẳng tới hòn đảo trung tâm.


Thiên đi đầu, dùng gậy titan kiểm tra độ vững chãi của từng đài sen trước khi bước lên. Mỗi bước nhảy qua mặt hồ kiềm xanh ngắt là một lần đánh cược mạng sống với thần chết. Thảo bám sát phía sau, một tay giữ chặt dây bảo hiểm nối với Hoàng để đảm bảo người bạn chưa hoàn toàn tỉnh táo không bị trượt chân.


Sau mười phút căng thẳng tột độ đến nghẹt thở, cả ba đã đặt chân an toàn lên bờ cát trắng của hòn đảo cẩm thạch giữa hồ.


Cỗ Bích Ngọc Huyền Quan sừng sững trước mắt họ dài hơn ba mét, được đẽo gọt từ một khối ngọc bích phỉ thúy nguyên khối hoàn hảo, không tì vết. Á ứng ngọc bích trong suốt cho phép họ nhìn lờ mờ vào bên trong: Đó không phải là một bộ hài cốt mục nát, mà là một thi thể được bảo quản nguyên vẹn trong lớp dung dịch hổ phách trong vắt, khoác trên mình bộ chiến giáp hoàng kim chạm khắc tinh xảo. Trên khuôn mặt thi thể là một chiếc mặt nạ bằng vàng ròng đúc hình chim Thần (Kim Dực Điểu) với đôi mắt khảm hai viên đá thiên thạch đen nhánh.


Trên nắp quan tài bằng ngọc bích, những dòng cổ tự được khắc chìm và dát vàng nóng chảy hiện lên rõ rệt. Thiên ghé sát đọc từng ký tự tượng hình:

“Thiên Khải Thần Quân... Kẻ đánh thức giấc mộng ngàn năm sẽ phải trả giá bằng huyết mạch của người mở cửa...”


Đột nhiên, chiếc bùa hộ mệnh bằng gỗ đào của chú Bảy Lực trong túi áo Thiên phát ra một luồng hơi nóng rực!

Cùng lúc đó, một tiếng ầm ầm vang dội từ lòng hồ. Toàn bộ nước ngọc bích phát quang bỗng nhiên bị hút cạn xuống các cửa xả ngầm với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong chớp mắt, lòng hồ cạn trơ đáy, để lộ dưới đáy sâu một hố đen thăm thẳm và một hệ thống bánh răng cơ học khổng lồ bằng đồng đen đang từ từ chuyển động, nâng toàn bộ cỗ quan tài ngọc bích lơ lửng dần lên không trung...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi Thân Hữu

Successful Negotiation: Essential Strategies and Skills (Coursera)

LÃO TỬ - ĐẠO ĐỨC KINH