CỔ MỘ HỒI 4: HUYỀN XÍCH TREO VÀ BẪY CỘNG HƯỞNG ÂM THANH
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lên từ đáy vực sâu hun hút, hòa cùng mùi tanh nồng phảng phất trong không khí lạnh khiến sự căng thẳng dâng lên tột độ.
Ánh đèn pha quét dọc theo hai vách đá dựng đứng của vực thẳm. Hàng chục cỗ quan tài bằng gỗ mun đen nhánh được cắm sâu vào các khe nứt nhân tạo theo phương ngang, lơ lửng giữa lưng chừng trời. Từ mép dưới của những cỗ quan tài ấy, từng dòng chất lỏng đỏ sẫm như máu tươi chầm chậm rỉ ra, nhỏ thành giọt rơi thẳng xuống vực thẳm không đáy.
Chú Bảy Lực lùi lại một bước, tay run rẩy sờ vào chuỗi hạt hộ thân: "Mộ treo rỉ máu... Đây là 'Huyết Quan Táng' trong truyền thuyết của người xưa, chôn cất những kẻ mang oán khí ngút trời!"
"Khoan đã, chú Bảy," Thảo ngắt lời, bước tới gần mép đá nơi có một giọt chất lỏng vừa bắn lên. Cô lấy que thử vô trùng quẹt một vệt rồi nhỏ dung dịch chỉ thị màu vào ống nghiệm dã chiến. "Không có cấu trúc tế bào hồng cầu hay hemoglobin. Độ pH khoảng 4.5, giàu hợp chất polyphenol và oxit sắt."
Thiên gật đầu tiếp lời: "Đó là nhựa cây huyết rồng kết hợp với dầu long não và khoáng chất cinnabar (chu sa). Người xưa dùng hợp chất này làm chất ướp xác hữu cơ và trám kín các khe hở của quan tài gỗ để chống mối mọt, vi khuẩn kỵ khí. Nhiệt độ và độ ẩm thay đổi đột ngột khi cổng ngoài mở ra đã làm áp suất khí bên trong quan tài giãn nở, ép lớp nhựa lỏng chảy ra ngoài. Không có hiện tượng ma quái nào ở đây cả."
Lời giải thích khoa học của Thiên giúp giải tỏa phần nào nỗi sợ hãi vô hình, nhưng thử thách thực sự vẫn nằm ngay trước mắt họ: vực thẳm dài hơn bốn mươi mét, và con đường duy nhất để tiến về phía trước là ba sợi xích sắt khổng lồ vắt ngang khoảng không. Một sợi nằm dưới chân làm điểm tựa, hai sợi nằm hai bên ngang tầm ngực làm tay vịn. Những mắt xích to bằng bắp tay người lớn, đen nhánh và bóng loáng một cách bất thường, không hề có dấu vết oxy hóa của thời gian.
Hoàng lấy búa địa chất gõ nhẹ vào đầu mối xích cố định trên vách đá: "Hợp kim đồng - niken trộn chì, kỹ thuật luyện kim cổ đại này ngăn chặn rỉ sét cực tốt. Nhưng độ võng của xích rất lớn, bước lên sẽ rung lắc dữ dội."
Hoàng đeo dây bảo hiểm, chuẩn bị bước lên thì Thiên giữ chặt vai bạn: "Khoan đã! Lắng nghe đi."
Một luồng gió ngầm từ đáy vực thổi thốc lên. Khi luồng khí luồn qua các mắt xích và hàng chục chiếc chuông đồng hình bầu dục treo lủng lẳng dưới đáy mỗi cỗ quan tài, một chuỗi âm thanh u u rợn người vang lên. Ban đầu chỉ là tiếng rít nhẹ, nhưng chỉ vài giây sau, cả vực thẳm tràn ngập một thứ âm thanh trầm đục ở tần số cực thấp.
Màng nhĩ của cả nhóm bắt đầu đau nhói, lồng ngực tức nghẹn và cảm giác buồn nôn, hoảng loạn vô cớ ập đến.
"Sóng hạ âm (infrasound)!" Thảo ôm lấy thái dương, giọng nghẹn lại. "Tần số dao động dưới 19 Hz! Chúng tác động trực tiếp lên hệ thần kinh giao cảm và cơ quan nội tạng, gây ảo giác và hoảng loạn sợ hãi!"
"Không chỉ có vậy!" Thiên quan sát dao động của sợi xích sắt. "Các mắt xích được đúc với kích thước giảm dần theo tỷ lệ toán học chính xác. Khi gió ngầm thổi, nó biến toàn bộ vực sâu thành một bộ cộng hưởng âm học khổng lồ. Nếu chúng ta bước lên xích mà bước chân vô tình trùng với tần số dao động riêng của cầu, hiện tượng cộng hưởng cơ học sẽ xé toang các mối neo trên vách đá!"
"Vậy phải qua bằng cách nào?" Hoàng thở dốc, cố nén cơn chóng mặt.
"Phải phá vỡ tính đồng bộ của tần số," Thiên quả quyết. "Không được đi đều bước. Mỗi bước chân phải ngắt quãng, thay đổi trọng tâm liên tục và dùng búa cao su gõ vào xích theo nhịp lệch pha để triệt tiêu sóng đứng."
Sau khi đeo nút tai chuyên dụng để cản sóng âm, Thiên đi đầu dẫn đường. Anh bước từng bước zíc-zắc, liên tục thay đổi lực tác động lên sợi xích. Hoàng, Thảo và chú Bảy Lực cẩn thận bám theo sau, giữ khoảng cách tối thiểu năm mét giữa mỗi người.
Cây cầu xích đung đưa chông chênh giữa vực sâu đen ngòm. Mọi chuyện dường như diễn ra suôn sẻ cho đến khi Thiên chạm tới điểm chính giữa vực – nơi độ võng đạt mức tối đa.
Bất ngờ, một tiếng "RẮC" vang lên chói tai từ vách đá phía trên. Cọc gỗ giữ cỗ quan tài treo lớn nhất ngay trên đỉnh đầu họ bị nứt toác. Cỗ quan tài ngàn năm nặng hàng tấn đứt phựt dây chằng, lao thẳng xuống vị trí của Thiên và Hoàng...
Nhận xét