CỔ MỘ HỒI 5: CÚ RƠI TỬ THẦN VÀ DẤU VẾT KỲ LẠ
Tiếng rắc gãy của thanh dầm gỗ xé toạc màn sương ngầm. Cỗ quan tài gỗ mun nặng hàng tấn mang theo lực quán tính khổng lồ lao vun vút từ độ cao hai mươi mét, nhắm thẳng vào vị trí của Thiên và Hoàng.
"Hoàng! Đu người xuống xích đáy!" Thiên gầm lên qua mặt nạ lọc khí.
Bằng phản xạ sinh tồn của những người đã trui rèn qua nhiều chuyến đi thực địa hiểm trở, cả hai lập tức buông tay khỏi hai sợi xích vịn bên trên, co chân lộn ngược người xuống dưới. Khóa an toàn carabiner tự động khóa chặt vào sợi xích đáy chịu tải. Trong tích tắc nghẹt thở, góc nhọn của cỗ quan tài sượt qua đỉnh ba lô của Hoàng chỉ vài centimet, làm đứt phăng ăng-ten của bộ đàm dã chiến.
RẦM!
Cỗ quan tài va sượt vào sợi xích, truyền một xung lực cực mạnh làm toàn bộ cây cầu xích quăng quật điên cuồng như một sợi dây thừng giữa bão lớn. Cả bốn người bị hất tung lên rồi giật mạnh xuống đáy vực, chỉ còn biết bám chặt lấy các mắt xích bằng kim loại lạnh ngắt.
Vài giây sau, từ sâu dưới đáy vực dội lên một tiếng nổ trầm đục kinh hoàng. Cỗ quan tài chạm đáy, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Cú va chạm cực mạnh kích hoạt hợp chất photpho trắng và lưu huỳnh vốn được nén chặt bên trong các bình gốm tùy táng. Ngay lập tức, ngọn lửa ma trắc màu xanh lục bùng cháy dữ dội, soi sáng toàn bộ đáy vực thẳm vốn bị bóng tối nuốt trọn từ đầu chuyến đi.
Dưới ánh lửa lập lòe ma mị, cảnh tượng dưới đáy vực hiện ra khiến tất cả đều lạnh sống lưng: Đáy vực không phải là nền đất, mà là một "Thiết Thương Trận" khổng lồ với hàng vạn mũi chông sắt ba cạnh cắm thẳng đứng, nhọn hoắt và đen sì vì tẩm độc. Rải rác giữa rừng chông là vô số bộ giáp trụ rỉ sét và hài cốt trắng hếu của những kẻ đột nhập từ hàng trăm năm trước.
"Cầu xích sắp đứt chốt hãm rồi!" Chú Bảy Lực hét lớn từ phía sau khi nghe thấy tiếng kim loại rên rỉ ở vách đá.
"Di chuyển ngay! Đừng nhìn xuống dưới!" Thiên hét lên, kéo Hoàng gượng dậy.
Áp dụng đúng nguyên tắc phá vỡ bước sóng cộng hưởng, bốn người dùng hết sức bình sinh vừa bò vừa gõ nhịp ngắt quãng lên thân xích, lao về phía gờ đá bên kia vực. Ngay khoảnh khắc chú Bảy Lực – người cuối cùng của nhóm – đặt chân lên nền đá hoa cương vững chãi, một sợi xích vịn bên trái không chịu nổi lực nén đã bung mối neo, quật mạnh vào vách đá tóe lửa rồi buông thõng xuống vực thẳm.
Cả nhóm ngã quỵ xuống nền đá ẩm ướt, lồng ngực phập phồng thở dốc sau khoảnh khắc sinh tử trong gang tấc.
Khi nhịp tim dần ổn định, Thiên rọi đèn pha quét dọc theo bờ vực mới tới. Con đường trước mặt họ dẫn vào một đại sảnh vòm thứ hai, trần cao vút lấp lánh những tinh thể thạch anh tự nhiên. Không khí ở đây đặc quánh và mang một vị ngọt lợ kim loại rất đặc trưng ở đầu lưỡi.
Thảo giơ cao thiết bị dò môi trường, đôi mắt sau lớp kính bảo hộ mở to vì kinh ngạc: "Hơi thủy ngân đậm đặc! Nồng độ vượt ngưỡng an toàn gấp mười lần!"
Trước mặt họ là một lòng hồ rộng lớn không một gợn sóng, mặt chất lỏng sáng bóng như một tấm gương phẳng khổng lồ phản chiếu ánh đèn le lói. Đó không phải là nước, mà là hàng ngàn tấn thủy ngân nguyên chất tạo thành một dòng sông ngầm chảy chậm theo hình uốn lượn – mô phỏng đúng bố cục "Cửu Khúc Hoàng Hà" của thuật phong thủy cổ đại. Muốn đi sâu vào gian lăng mộ chính, họ buộc phải vượt qua hồ thủy ngân này để chạm tới cánh cổng thứ hai mang tên "Huyền Môn Cửu Tinh" nằm sừng sững ở bờ bên kia.
Thế nhưng, điều khiến Thiên chết lặng không phải là dòng sông thủy ngân chết chóc.
Khi cúi xuống soi đèn vào lớp bụi đá ven bờ hồ, anh nhìn thấy một dấu vết rõ mồn một in sâu trên nền đất xám:
Đó là dấu đế giày bảo hộ cao su chuyên dụng – loại giày địa chất hiện đại có rãnh chống trượt y hệt như đôi giày Thiên đang đi! Vệt bùn bám quanh mép đế giày vẫn còn độ ẩm, chứng tỏ người tạo ra dấu chân này chỉ vừa mới đi qua đây cách đây không lâu...
Nhận xét